Về việc già đi

Cái rổ

 

IĐó chỉ là một chuyến đi bình thường đến bãi rác - vài tấm ván cũ, túi rác, và một chút dọn dẹp mùa xuân. Tôi vứt đi một giỏ đựng quần áo cũ rách chứa đầy những đôi giày cũ mòn từng thuộc về các con tôi. Nhưng nó đã khiến tôi dừng lại. Khi nhìn những đôi giày đó, tôi nhớ lại những lần dẫn tám đứa con đi mua giày bốt hoặc giày chạy bộ, nụ cười trên khuôn mặt chúng khi có một đôi giày mới. Chúng chơi bóng đá trên bãi cỏ trước nhà, chạy qua bùn, leo lên đống tuyết hoặc vắt sữa bò bằng những đôi giày đó.

Nhưng giờ đây, tất cả những đứa trẻ ấy, trừ một đứa, đều đã rời xa nhà. Đôi giày từng chở những người thân yêu của tôi giờ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Vậy nên tôi đứng đó, nước mắt lưng tròng, những ký ức ùa về trong tâm trí. Tôi hít một hơi thật sâu và thở dài, "Mình già rồi."Tiếp tục đọc